Tôi thấy, tôi hiểu Việt Nam ngày nay (Kiến Nâu)
|
Tôi thấy, tôi hiểu Việt Nam ngày nay
Kiến Nâu (HĐH)
TÔI THẤY:
Tôi thấy bộ mặt Sàigòn Hiện nay đổi mới, nhưng còn chưa cao! Nhìn những khách sạn năm sao Nhà hàng “ vĩ đại” người vào người ra Trung tâm “ thư giãn” mọc ra Sang trọng tầm cỡ như là ở Anh Vũ trường tráng lệ đua tranh Giành giưt khách nhảy tung hoành hằng đêm Nhiều trường tư thục mang tên Danh nhân Anh – Mỹ lềnh khênh trên đường Chương trình học cũng lạ thường Tiền học phí đóng thảm thương dân thành Mỗi tháng ngàn đô đành rành Giai cấp nào đủ sở hành cho con?
TÔI HIỂU:
Tôi hiểu rằng các nơi nầy Là nơi giải trí của bầy đảng viên Ăn chơi phung phí xài tiền Cùng con cái họ liên miên đêm ngày Đến đây tìm gái , đánh bài ,
Rượu Tây “ Thư giãn” mỗi giờ vài chai XO, rượu ngoại lai rai chuyện thường Tiền tiêu đâu phải là lương Tiền do tham nhũng mọi đường kiếm vô Một đêm xài bứt ngàn đô Đúng là quan chức “ cáo Hồ” thời nay Vương tôn công tử (đỏ) cao tay Còn chơi thuốc lắc tìm say cõi tình
TÔI THẤY:
Tôi thấy Sài - gòn người xe Phố xá dầy đặc như khoe sự giàu Nhiều cao ốc đẹp tường rào Vật liệu nhập cảng đủ màu đỏ xanh Bên cạnh nhà xí hội tanh Cùng hố rác rưởi bu quanh nhặng ruồi Ngày đêm bay hơi bốc mùi Đem nhiều dịch bệnh điềm xui dân lành Hàng triệu tiếng động cơ hành Ngày đêm phun khói xả nhanh lên trời Khói xe làm nghẹt phổi thôi Hàng năm cả triệu người nhồi máu tim Hệ thống cống rãnh giữ nguyên Mỗi khi mưa đến triền miên nước đầy Ngập lụt đến nửa ngọn cây Người dân nhoi nhúc như bầy kiến hôi Tiền ngoại viện trợ thừa vôi Nhưng lại không thấy đắp bồi rãnh mương
TÔI HIỂU:
Tiền mất vì phải vào rương Cán bộ cất kỷ vô phương đụng vào Nhũng lạm làm cán bộ giàu Xe hơi hàng ngoại đổ vào đầy kho Hàng lậu Trung cộng tự do Tràn ngập đất nước khổ cho dân mình Chính quyền Việt cộng làm thinh Không dám phản kháng lại đồng tình thêm Thuốc lá ,bia lậu đi đêm Cán bộ biên giới yếu mềm vì đô (1) Trước kia “kháng chiến” tam vô (2) Bây giờ “ độc lập” đi vồ của dân
Tôi hiểu Sài gòn chết dần Bởi mốt nhậu – hút bình dân thượng thời Giai cấp thống trị ăn chơi Đảng viên, cán bộ nơi nơi đầy đàng Già nhậu ,trẻ nhậu bò càng Hút thì khỏi nói, toàn hàng Tây Âu Ngày trước “ cán ngố” vùng sâu Răng đen mã tấu một gầu thuốc rê Bập phà cảm thấy đê mê Nay là “ cán nhớn” lại chê thuốc lào Craven- ba số lúc nào Ở trong túi áo dạt dào hương thơm Đi xe loáng bóng nguyên trơn Mái tóc bạc thếch da mờn mốc meo Lộ nguyên chân tướng dốt nghèo Nhà quê lên tỉnh eo xèo năm xưa
TÔI THẤY:
Tôi thấy hiện tượng tiếm công Lộng hành ngang ngược dân phòng công an Hối lộ tệ nạn lệ làng Bất thành văn kiện, nhưng càng viên niên Chiếm đọat một nửa công viên Làm nơi bán phở, đổi tiền đô la Chưa thỏa mãn lại xây nhà Đây ông “cán bự” phải là thường dân Công an cũng chiếm lấy lần Lề đường trước mặt nhà dân phố nghèo Xây ki ốt bán thịt heo Bia rượu nhậu nhẹt, tiền cheo hốt vào Chẳng xem luật pháp ra sao Công an nhỏ lớn làm giàu bất lương Đó là do đảng chủ trương Còn ai mà dám xuống đường kêu oan
TÔI THẤY:
Tôi thấy nỗi khổ dân làng Không nhà không cửa lang thang ngoài đường Trẻ con không được đến trường Bà già ông cụ rách bương áo quần Chân tay lở loét phù sưng Lê trên ván gỗ cầm chừng xin ăn Nhiều người bươi rác khó khăn Cả ngày mới kiếm được dăm thỏi đồng Và vài bịt giấy nylon Đem về đi bán tiền nong độ ngày Rất nhiều bé gái đắng cay Hì hụt lao động cả ngày lẫn đêm Nhiều em bán máu kiếm thêm Nhưng cũng chẳng có đủ tiền nuôi thân Khi bệnh duy nhất chỉ cần Vài ba viên thuốc, cũng không tọai nguyền Vào nhà thương chẳng có tiền Bác sĩ, y tá đuổi liền không cho Ra trước bệnh viện nằm co Rồi chết không biết khổ cho phận người
TÔI HIỂU:
Con cháu cán bộ giởn vui Quần áo phê phủ vú nuôi đàng hoàng “Cóc” mà muốn học làm sang Mang danh “ công tử” nghênh ngang phá làng Nhờ vựa vào ánh hào quang Cha, ông đảng cộng lộng tàng che thân Ngày xưa là lũ bần nhân Ngày nay được dịp vét dần tóm thâu Châm ngôn “ vơ vét” làm đầu Miễn sao đầy túi ấm gầu hầu bao Mặc kệ ai chết ra sao?
TÔI THẤY:
Tôi thấy được nơi thôn quê Sau ngày Việt cộng đi về mươi năm Người dân sống dưới trăng rằm Điện đèn không có tối tăm mây mù Đường sá ổ gà lu bù Cầu tre lắc lẽo lật vù người qua Đời sống dân thực kém xa Các nước châu Á như là Thái Lan Cán bộ xã ấp nghinh ngang Bọn họ là một ông hoàng ngày xưa Gái tơ bắt ép chẳng chừa Vợ ba vợ bốn con thừa con rơi Dân làng nghe tới rụng rời Miền Tây có gả cán Tơi Cái Bè Tên này mối lái buôn ghe Buôn luôn phụ nữ đóng bè sang Miên Làm gái nhà thổ trường niên Có em mười tuổi thân duyên chưa đầy Còn nạn tìm chồng bên Tây Đài Loan ,Trung Quốc họ bày nhiều chiêu Khổ cho gái việt đủ điều Phơi hết “ đồ quý” để chiều người xem Và rồi để được làm quen Một tên già chát , tật nguyền đời chê Vì tiền thân phải ủ ê Chồng Hàn, vợ Việt thảm thê cuộc đời
Tội này không phải do Trời Mà cũng không phải do người dân Nam Tội này của bọn ác gian Đảng Cộng sản Việt làm tan nước nhà Thuần phong mỹ tục bể ra Cái thứ “ khỉ đột “ chun ra từ rừng.
KIẾN NÂU ( HĐH)
|

Kiến Nâu
Theo: Văn Thơ Lạc Việt